Your request was blocked.
Thà Đừng Gặp Gỡ
Trong cuộc đời mỗi con người, có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng như là duyên số, là món quà mà tạo hóa ban tặng. Ta vẫn thường truyền nhau rằng, mỗi người bước vào cuộc sống của ta đều có một lý do riêng. Thế nhưng, có những lúc, sau tất cả thăng trầm và vỡ vụn trong tim, người ta lại thấy mình thì thầm: thà đừng gặp gỡ.
Câu nói ấy không chỉ là lời than thở nhất thời. Nó chứa đựng nỗi niềm sâu kín, những điều đau đáu mà ai đã từng trải qua tổn thương, thất vọng hay đổ vỡ mới thấm thía được. Thật kỳ lạ, có khi nhìn lại, chính những giây phút vui vẻ lúc đầu của cuộc gặp gỡ lại là điểm bắt đầu cho một chuỗi những mong chờ rồi thất vọng đến nao lòng. Nếu không có gặp gỡ, sẽ không có yêu thương, nhưng cũng sẽ chẳng có những ngày dài đau khổ vì mất mát.
Có lẽ ai cũng từng có ít nhất một người trong đời để mình phải nói lên cụm từ thà đừng gặp gỡ. Đó có thể là một tình bạn đổ vỡ, một mối tình buồn, hay một đồng nghiệp khiến trái tim mình tan nát. Người ta vẫn bảo gặp gỡ là định mệnh, nhưng không ai nói cho ta nghe rằng định mệnh ấy đôi khi chỉ để cho ta học cách chịu đựng nỗi đau.
Ngày đầu ta gặp nhau, mọi thứ còn ngập tràn hy vọng. Ta tin rằng trên thế gian này, mọi người sinh ra là để tìm thấy nhau giữa muôn vàn người xa lạ. Ta chân thành mở lòng, trao đi sự tin tưởng, gửi gắm vào đối phương những mong muốn nhẹ nhàng về hạnh phúc. Có ai ngờ rằng, phía sau vẻ đẹp của duyên số lại là vô vàn thử thách và nước mắt. Nếu không gặp gỡ, có lẽ trái tim ta vẫn bình yên, chẳng biết đến cảm giác bị bỏ rơi, phản bội hay hụt hẫng.
Thà đừng gặp gỡ – câu nói như một tiếng thở dài, như một niềm tiếc nuối, nhận ra rằng, đôi lúc tạo hóa sắp xếp cho ta những người bước vào cuộc sống chỉ để rời đi. Sau cùng, họ mãi mãi là một vết thương chưa khép miệng.
Tôi từng đọc ở đâu đó rằng, mỗi cuộc gặp gỡ thực chất chỉ là trạm dừng chân tạm thời trong chuyến tàu mang tên cuộc đời. Chúng ta lên và xuống ga khác nhau, không ai có thể đi cùng nhau đến cuối hành trình. Và nếu biết rằng sẽ có lúc phải chấp nhận chia tay, liệu rằng ta còn dám mở lòng để gặp gỡ?
Có những nỗi đau làm ta tê tái đến mức nghĩ rằng nếu không có ngày gặp gỡ ấy, hôm nay mình đã đủ bình yên. Khi một người ra đi, để lại trong tâm hồn ta bao dang dở, bao nỗi nhớ chẳng thể gọi thành tên. Nó khiến ta hoài nghi về chính mình, về những lựa chọn, về hạnh phúc đã không thể giữ lại. Thà đừng gặp gỡ, để ta khỏi phải xây lâu đài trên cát, để khỏi bước qua những ngày tháng nhặt nhạnh ký ức rồi tự hỏi sao mình lại khờ dại đến thế.
Nhưng cũng chính những cuộc gặp gỡ ấy, cho dù ngắn ngủi, cũng đã từng khiến trái tim ta vui, đã từng làm ta trưởng thành hơn sau mỗi lần đổ vỡ. Người ta nói "thà đừng gặp gỡ", nhưng thật ra, chẳng ai kiểm soát được duyên phận. Chúng ta cứ gặp, cứ yêu, rồi lại để lại nhau bên lề ký ức. Cảm giác thiệt thòi, mất mát khiến người ta một lần nữa mong ước: giá như chẳng từng biết nhau thì tốt biết mấy.
Thà đừng gặp gỡ không chỉ diễn ra trong chuyện tình cảm. Trong gia đình, trong công việc hay các mối quan hệ bạn bè cũng chẳng tránh khỏi. Đôi lúc vì quá tin tưởng hoặc vì muốn giúp đỡ một ai đó, ta mở cửa trái tim mà không lường trước được nỗi thất vọng phía sau. Những mâu thuẫn, bất đồng, những lời nói làm tổn thương nhau khiến ta ước rằng giá như chưa từng bắt đầu. Thà đừng gặp gỡ, khi việc mất đi một người còn đau lòng hơn cả việc chưa từng có họ ở bên.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, cũng không phải mọi cuộc gặp gỡ đều mang lại niềm vui. Dù vậy, có ai dám chắc mình sẽ khiến trái tim đóng băng hoàn toàn, chẳng dám mở rộng đón lấy ai thêm một lần? Dẫu cho phía sau là tổn thương, thì sau cùng, sự trưởng thành của mỗi con người chính là biết chấp nhận, biết bước qua những vết thương trong tim.
Thà đừng gặp gỡ có lẽ chỉ là tiếng lòng trong lúc chạnh buồn, trong giây phút yếu đuối khi ta nghĩ về những điều mình đã đánh mất. Nhưng nếu chỉ vì sợ tổn thương mà khép lòng mãi mãi, thì cuộc sống sẽ trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Không gặp gỡ, không yêu thương thì cũng chẳng thể cảm nhận trọn vẹn hết sắc màu của đời người.
Thế nên, dù trong tim thầm thì thà đừng gặp gỡ, nhưng sau cùng, ai rồi cũng sẽ tiếp tục đi trên đường đời, mở lòng cho những cơ hội, cho những tình cảm mới. Thà đừng gặp gỡ như một lời cảnh báo để ta cẩn trọng hơn, yêu thương đúng cách hơn, để không phải day dứt tiếc nuối về sau. Nhưng nó cũng là một trải nghiệm cần thiết, giúp ta học thêm về giá trị của bản thân và về cách trân trọng những điều đến và đi trong cuộc sống.
Ai cũng muốn cuộc đời tròn đầy hạnh phúc, nhưng không gì chắc chắn bằng việc chấp nhận cả niềm vui lẫn nỗi buồn từ những cuộc gặp gỡ đã qua. Hãy để thà đừng gặp gỡ chỉ là một nốt lặng để ta lắng nghe chính mình, rồi lại mạnh mẽ bước tiếp và mở lòng cho những điều tốt đẹp phía trước.
Bởi cuộc sống luôn là như thế: mỗi cuộc gặp gỡ đều dạy ta một bài học, dù vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ. Để rồi khi nhìn lại, sẽ chẳng còn thà đừng gặp gỡ nữa, mà chỉ còn lại sự trưởng thành và lòng biết ơn dành cho những ai đã từng ghé qua cuộc đời mình.
Từ khóa: bóng đá trực tiếp chelsea
Thể loại: Tài chính