xổ số đồng tháp ngày 10 tháng 10 năm 2022


Your request was blocked.

Anh thương út lâu rồi

Tôi lớn lên ở một miền quê sông nước, nơi tình cảm con người luôn đơn sơ và sâu nặng như chính dòng sông quê hiền hòa. Dẫu vậy, có một thứ tình cảm mà tôi mãi giữ riêng cho lòng mình, nhiều năm trôi qua vẫn không dám thổ lộ, chỉ biết nhẹ nhàng gửi gắm vào làn gió chiều, qua tiếng sáo ai thổi cuối bờ ruộng xa xa: Anh thương út lâu rồi.

Ngày ấy, nhà tôi và gia đình út chỉ cách nhau một con mương nhỏ. Hồi còn con nít, tôi từng chọc ghẹo út khóc nhè, rượt đuổi loanh quanh góc vườn ngoại. Lớn lên một chút, khi tôi biết ngượng ngùng trước ánh mắt trong veo của út, thì cánh đồng đã trở thành khoảng trời riêng để mỗi chiều về tôi đứng tựa gốc rơm, len lén dõi theo bóng dáng nhỏ bé ấy gặt lúa, phơi rơm cùng mẹ.

Tôi thương út từ lúc nào chẳng rõ. Chỉ biết rằng mỗi lần gặp út ngoài chợ, lòng tôi cứ bồi hồi. Út nói cười ríu rít với bạn bè, vạt áo màu trắng len lỏi giữa những gói bánh tét thơm phức ngày Tết, khiến câu "Anh thương út lâu rồi" cứ quẩn quanh trong tim mà không dám mạnh dạn nói thành lời. Bởi chúng tôi quá gần gũi, thân thiết như hai người bạn cùng lớn lên bên hiên nhà, nên tôi sợ mọi thứ sẽ khác đi nếu lỡ nói ra.

Có lần, tôi lấy hết can đảm đưa tay bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của út khi tan trường. Út chỉ cười hồn nhiên, bảo sao hôm nay tôi lạ quá, lại thẹn thùng quay đi. Đêm đó, trăng rọi xuống sân nhà vàng vọt, lòng tôi cứ rạo rực, chẳng biết làm sao. Anh thương út lâu rồi, thương đến mức nhớ nhung từng nụ cười, từng ánh mắt. Chỉ tiếc, tôi chưa biết phải thổ lộ thế nào để út hiểu tấm chân tình này.

Năm ấy, khi tôi vừa bước qua tuổi mười tám, cái xuân ngập tràn gió mới, tôi quyết định rời quê lên thành phố học đại học. Trước lúc lên đường, đứng dưới gốc xoài sau nhà ngoại, tôi ngập ngừng thật lâu, cuối cùng chỉ dám đưa cho út một cành hoa dại, nhỏ nhẹ: "Anh thương út lâu rồi, mà chưa bao giờ dám nói. Mai anh đi rồi, út ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh nhất định trở về." Tôi nghĩ cảm xúc mình đã trào dâng, môi run lên nhưng từng lời nói ra như tảng đá ngàn cân trút được khỏi tim.

Út lẳng lặng không phản hồi, chỉ nhận nhành hoa ấy rồi lững thững về phía ruộng. Tôi biết út vẫn nghe, mà lòng tôi cũng xốn xang chẳng ngủ được đêm ấy. Những ngày đầu ở chốn thành thị, giữa bao bộn bề lo toan và ngỡ ngàng trước cảnh vật lạ lẫm, tôi vẫn nhớ hình ảnh út lom khom nhặt rơm sau mùa gặt, nhớ giọng nói lanh lảnh buổi sớm mai bên tiếng gà gáy. Anh thương út lâu rồi, thương từ bầu trời xanh trên mái nhà tranh, thương luôn cái ngây ngô, chân chất của người con gái nhà bên ấy.

Thỉnh thoảng, tôi gửi thư về quê hỏi thăm. Trong bao lời hỏi han về sức khỏe, cha mẹ, tôi luôn viết kèm một câu: "Anh thương út lâu rồi, đợi anh về nghe út!" Nhiều lần định gọi điện, nhưng lại thôi, vì sợ không dám nói trọn câu chữ, lại nghẹn lời. Bao mùa mưa nắng đi qua, tóc tôi đã lấm tấm hương khói bụi thành phố, mà tình cảm cho út vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

Rồi một lần về thăm quê, tôi ngỡ ngàng thấy út giờ đã xinh đẹp, chững chạc hơn nhiều. Út vẫn hay ra sông rửa rau, vẫn thích cột tóc bằng dây chuối, chỉ khác là quanh út giờ đã có nhiều ánh mắt dõi theo hơn thuở nhỏ. Gặp tôi, út nở nụ cười tươi, tự nhiên hỏi: "Anh còn thương út lâu rồi nữa không?" Câu ấy khiến tôi sững lại. Thì ra, mọi lời dịu dàng tôi gửi gắm năm tháng qua, út đều biết, đều thấu, chỉ là không nói ra mà thôi.

Chúng tôi cùng ngồi dưới gốc xoài xưa, kể cho nhau nghe đủ chuyện ngày cũ. Út khẽ trách tôi ít về thăm quê, tôi chỉ biết cười, lắc đầu. Rồi úp mở: "Anh thương út lâu rồi, thương không biết bao nhiêu mà kể cho xiết." Lần này, út không quay đi, không lặng lẽ như lần trước, mà rụt rè đặt nhẹ tay lên tay tôi, thì thầm: "Út cũng thương anh lâu lắm rồi."

Từ hôm đó, câu "Anh thương út lâu rồi" dường như càng trở nên ngọt ngào, ấm áp. Chẳng còn là nỗi niềm đơn phương chất chứa, mà đã hòa thành tiếng yêu thương, gắn bó của đôi trẻ lớn lên bên nhau. Những chiều nắng rơi nhẹ trên đồng lúa, tôi cùng út đi chân trần trên con đê nhỏ, lòng bình yên khôn tả.

Hạnh phúc thật giản dị khi được thương một người từ thuở đầu đời, lưu giữ tình yêu ấy qua năm tháng nhọc nhằn và rồi cùng người ấy nắm tay đi tiếp quãng đường dài. Anh thương út lâu rồi, điều ấy giờ không còn là bí mật nữa. Điều ấy là minh chứng cho sự bền bỉ của một mối tình quê, là lời nhắn gửi chân thành cho ai biết chờ đợi và tin tưởng vào chữ duyên bên đời.

Nhìn lại con đường đã qua, tôi hiểu rằng không có gì đẹp hơn tình yêu từ những điều đơn sơ nhất. Từ nắng, từ mưa, từ bờ ao, bãi cỏ; tình cảm nâng niu ấy khiến trái tim người trai quê như tôi luôn rung động. Và suốt cả cuộc đời này, tôi chỉ muốn nhắc lại mãi mãi một điều: Anh thương út lâu rồi!

Từ khóa: xổ số đồng tháp ngày 10 tháng 10 năm 2022

Thể loại: Tài chính

logo

Thư điện tử: 247xoso.com

Liên hệ quảng cáo, phát hành: 247xoso.com

Báo giá quảng cáo: sportsbet

Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.

Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.

CopyRight 247xoso© 2025