Your request was blocked.
Người bố xa lạ
Trong suốt những năm tháng trưởng thành của tôi, hình ảnh người bố xa lạ luôn in đậm trong ký ức tựa như một vệt sáng mờ nhạt nhưng không thể xóa nhòa. Người ta vẫn thường nói về mái ấm gia đình với tiếng cười rộn rã và cái ôm ấm áp từ bố mỗi khi tan trường, nhưng với tôi, tuổi thơ lại gắn liền với sự im lặng khó hiểu giữa hai người từng gọi nhau là gia đình. Người bố xa lạ hiện diện trong cuộc đời tôi theo một cách rất riêng, vừa gần gũi, vừa xa vời, để lại dư âm không tên kéo dài mãi về sau.
Tôi sinh ra trong một gia đình không hẳn hạnh phúc nhưng cũng chẳng phải bất hạnh. Mẹ là người phụ nữ tảo tần, bao dung, còn bố là một người đàn ông ít nói, trầm mặc và luôn bận rộn với công việc. Trong tiềm thức non nớt của trẻ thơ, tôi chưa từng cảm nhận được sự chiều chuộng hay âu yếm từ người bố xa lạ ấy. Bố luôn dửng dưng dõi mắt theo những trang báo, những ly cà phê vào sớm mai hoặc những chiếu phim thời sự mỗi tối. Không biết từ bao giờ, giữa hai bố con tôi cứ tồn tại một bức tường vô hình, ngăn cách nhưng lại chẳng ai có ý định phá bỏ.
Ngày còn nhỏ, mỗi lần thấy bạn bè khoe về những chuyến đi chơi cùng bố, về những món quà nhỏ bé hay chỉ là hành động đơn giản như được bố dắt tay trên đường, lòng tôi lại chợt se sắt. Người bố xa lạ trong tôi chẳng bao giờ hỏi han chuyện học hành, càng không có những lời khích lệ dành cho đứa trẻ đang loay hoay chứng tỏ mình trên ghế nhà trường. Mọi nỗ lực đều hướng về ánh mắt dịu dàng và vòng tay vỗ về của mẹ. Sự hiện diện của bố vô tình trở thành cái bóng lớn mà tôi cứ nép vào, day dứt, tự hỏi liệu mình có thực sự được yêu thương.
Có lẽ, với nhiều người, hình ảnh người bố xa lạ mang đến cảm giác trống vắng. Nhưng khi lớn lên, tôi dần hiểu được đằng sau sự lặng thinh kia là cả một bầu trời tâm tư nặng trĩu. Xã hội thường trao cho đàn ông cái nghĩa vụ là chỗ dựa, là người gánh gồng trách nhiệm. Niềm kiêu hãnh, lòng tự tôn của họ khiến những cảm xúc yếu mềm khó thể hiện ra ngoài. Người bố xa lạ của tôi cũng như thế. Bố không nói, không bộc lộ nhưng luôn lặng lẽ đứng sau lo lắng cho những điều lớn lao hơn mà tuổi trẻ tôi chẳng bao giờ nhận ra.
Mỗi buổi sớm, dù trời mưa hay nắng, người bố xa lạ ấy đều âm thầm rời nhà từ rất sớm, trở về khi ánh đèn điện đã sáng trong căn bếp nhỏ. Có những lúc tôi bắt gặp đôi mắt mệt mỏi của bố, thoáng qua giây phút mơ hồ nào đó, tôi muốn lại gần trò chuyện hay đơn giản chỉ là nói một lời cảm ơn. Thế nhưng khoảng cách giữa hai thế hệ, cùng với thói quen tránh né và e dè lâu ngày khiến mọi cảm xúc tốt đẹp đều chôn chặt trong lòng.
Đỉnh điểm cho sự xa lạ đó là khi tôi vào đại học, rời xa mái nhà thân quen. Những cuộc điện thoại hiếm hoi chỉ xoay quanh vài câu hỏi về sức khỏe, việc học, rồi mọi chuyện lại chìm vào im lặng. Những dịp tôi về nhà, người bố xa lạ vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc cạnh cửa sổ, đôi bàn tay gầy guộc cầm tờ báo cũ kỹ. Tôi ước một lần bố sẽ chủ động ôm lấy tôi mà nói rằng bố tự hào về con, nhưng điều ấy chẳng bao giờ xảy ra. Có lẽ, chính tôi cũng đã quen với vai diễn ấy, tiếp tục âm thầm lớn lên trong vùng trời riêng biệt mà người bố xa lạ đã dựng lên.
Chỉ đến khi bước chân vào đời, đối mặt với bon chen và áp lực cuộc sống ngoài kia, tôi mới dần cảm nhận những hy sinh thầm lặng của bố. Dưới lớp vỏ cứng nhắc và trầm lặng ấy là một trái tim đầy lo lắng. Tôi bỗng nhớ lại những lần mình bất cần, những câu nói bất kính dành cho người bố xa lạ mà xưa nay vẫn chưa kịp xin lỗi. Lúc bản thân vấp ngã, tôi mới hiểu rõ giá trị của sự dõi theo âm thầm. Người bố xa lạ ấy, dù không tặng tôi những lời yêu thương nồng cháy, nhưng đã dạy tôi sự kiên trì, bền bỉ và nghị lực vươn lên trước gian khó.
Có lần, trong một chiều mưa cuối đông, tôi bất chợt nhìn thấy bóng lưng gầy của bố ngồi lặng im ở hiên nhà, những sợi tóc lấm tấm bạc nổi bật dưới ánh đèn vàng nhạt. Tôi chợt tự hỏi liệu bản thân có đang dần trở thành một người xa lạ trong lòng bố? Giây phút ấy, tôi muốn chạy lại ôm lấy người bố xa lạ năm nào, muốn kể cho bố nghe về những vấp ngã, về nỗi lòng mà tôi giấu kín bao năm chỉ vì mãi chạy theo quá khứ xa cách.
Người bố xa lạ - cái tên ấy giờ đây không còn chỉ là cảm giác xa cách, mà đã trở thành lời nhắc nhở về giá trị của sự sẻ chia, thấu cảm trong gia đình. Tôi học cách tháo gỡ từng nút thắt của sự im lặng, dũng cảm mở lời trước với bố dù chỉ bằng những câu quan tâm giản dị mỗi ngày. Đôi khi, nhận ra tất cả những lo toan, khắc khổ, lặng lẽ của bố dành cho gia đình suốt bao năm lại là thương yêu theo một cách rất riêng, khó đặt tên, không cần phô diễn bằng những lời hoa mỹ.
Cho đến tận bây giờ, người bố xa lạ vẫn chưa hoàn toàn trở thành người thân thiết nhất của tôi. Thế nhưng, giữa chúng tôi không còn sự lạnh lùng hoặc xa cách của quá khứ. Thay vào đó là sự cảm thông, là cái gật đầu nhẹ mỗi khi gặp mặt, là những bữa cơm ấm cúng ngày trở về. Có những điều tưởng như chỉ một phía cố xây dựng, nhưng một khi vượt qua được rào cản đầu tiên, khoảng cách giữa người bố xa lạ và đứa con có thể được nối liền bằng yêu thương thật sự.
Nếu ai đó vẫn còn đang xa cách với bố mình, hãy thử một lần đặt cái tôi xuống, bước qua ranh giới ngại ngùng để mở lòng chia sẻ. Hành trình ấy có thể gian nan, có thể kéo dài cả tuổi thanh xuân, nhưng tin rằng, người bố xa lạ nào cũng luôn dõi theo bạn bằng tình yêu thương thầm lặng, chỉ chờ một hành động nhỏ để khởi đầu cho một câu chuyện mới giữa hai thế hệ cùng máu thịt.
Từ khóa: code xì tố 2024
Thể loại: Tài chính