xổ số đà lạt ngày 14 tháng 8


Your request was blocked.

Gió mùa đông năm ấy

Gió mùa đông năm ấy, khi nhắc lại, trong tâm trí tôi vẫn đầy ắp những kỷ niệm vừa ấm áp vừa se lạnh. Đó là khoảng thời gian đẹp nhưng cũng đầy thử thách của một miền quê nhỏ ven dòng sông Đáy yên bình. Những ngày gió mùa tràn về, cả không gian như được khoác lên mình một tấm áo mới, lạnh buốt nhưng lại gieo vào lòng người nhiều xúc cảm khó tả.

Gió mùa đông năm ấy về vào đầu tháng mười một. Mỗi sớm mai thức dậy, lớp sương trắng mỏng nhẹ phủ kín mặt đất, gió từ phía ngoài đồng lùa vào mang theo chút lạnh giá thấm tận da thịt. Tôi còn nhớ hình ảnh mẹ mặc thêm áo len cho em gái, bố cẩn thận dắt chiếc xe đạp ra cổng để tôi kịp giờ đến trường. Từng cơn gió đầu đông ùa về làm mọi sinh hoạt của gia đình như chậm lại, ai cũng muốn quây quần gần bếp lửa, nơi có sự ấm áp và tiếng chuyện trò râm ran.

Gió mùa đông năm ấy làm bầu không khí quê tôi trở nên trầm lắng hơn mọi năm. Mưa phùn rả rích ngày này qua ngày khác. Con đường đất nhỏ dẫn ra cánh đồng luôn sũng nước, những đôi chân đất của lũ trẻ con lấm lem bùn đất nhưng gương mặt chúng lúc nào cũng rạng rỡ. Ai cũng có một lý do để yêu hay ghét những cơn gió buốt của mùa đông. Có người thích cái rét ấy vì nó khiến người ta gần nhau hơn, san sẻ với nhau từng miếng ngô nướng, từng bát cháo nóng nghi ngút khói. Có người lại sợ lạnh nên chỉ thích cuộn mình trong chăn, chẳng dám bước ra ngoài.

Tôi nhớ mãi những buổi chiều gió mùa đông năm ấy, đi học về cùng bạn bè, đạp xe trong gió lạnh, bàn tay đỏ lên vì giá rét, hơi thở phả ra thành làn khói mờ. Thế nhưng niềm vui thì vẫn dâng đầy. Chỉ cần một câu chuyện hài hước, hay một cái bánh mì nóng mua vội ở cổng trường, cũng đủ làm quên hết cái lạnh ngoài kia. Những tiếng cười rộn rã át đi tiếng rít của gió, khiến mùa đông cũng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

Trong ký ức tuổi thơ, gió mùa đông năm ấy còn gắn với những chiếc áo bông cũ sờn vai được truyền từ chị lớn xuống em nhỏ, những tấm chăn dày mà tối đến cả nhà quây lại trò chuyện, chia sẻ cho nhau chút hơi ấm. Ngoài trời, mưa phùn vẫn lất phất bay, gió quất vào cửa sổ nghe xào xạc. Ấy vậy mà bên trong, sự gắn bó của các thành viên trong gia đình lại càng thêm bền chặt.

Gió mùa đông năm ấy, tôi còn nhớ những sáng chủ nhật mẹ nấu cháo hành nóng hổi. Cả nhà xúm xít quanh bàn ăn, vừa ăn vừa kể cho nhau đủ thứ chuyện thường ngày. Gió lạnh ngoài hiên cửa chẳng thể nào thấm vào không gian nhỏ đầy ắp tiếng cười ấy. Trong bếp, chiếc đèn dầu lập lòe sáng, hương thơm của cơm mới, của củi đượm lại lan tỏa khắp nhà, xua tan mọi buốt giá.

Mỗi lần gió mùa đông năm ấy đến, ruộng đồng khoác lên mình một gam màu mới. Lúa đã gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ và những đàn cò trắng lẫn trong sương mai. Người lớn lo lắng phòng chống rét cho đàn trâu, đàn bò, tranh thủ gom góp củi khô, rọc rơm làm chất đốt. Trẻ con thì háo hức với những trò chơi dân gian như đi cà kheo hoặc thổi cơm thi cùng ông bà. Không khí làng quê tuy lạnh nhưng chan hòa và đậm đà tình nghĩa.

Điều tôi thương nhớ nhất trong gió mùa đông năm ấy là hình ảnh những người lao động âm thầm chịu đựng gió rét để mưu sinh. Những bác nông dân vẫn ra đồng từ tinh mơ, che chắn cẩn thận nhưng đôi tay vẫn run lên vì lạnh. Dáng mẹ tất bật ngoài vườn hái rau, đôi bàn chân bám đầy bùn đất lạnh buốt. Chắc nhờ những tháng ngày như thế, chúng tôi biết quý trọng hơn từng bữa ăn, từng chén nước dùng, từng cái ôm ấm áp của người thân.

Gió mùa đông năm ấy cũng là chiếc cầu nối để những trận bóng đá giữa làng với nhau trở nên thú vị hơn bao giờ hết. Gió thổi rát mặt, trái bóng lăn không được tròn, chân đau vì lạnh nhưng niềm vui thì cứ vỡ òa mỗi khi ghi bàn thắng. Những tràng pháo tay vang vọng trên sân đất đầy gió lạnh, ánh mắt long lanh của những đứa trẻ nghèo ham chơi, tất cả đã tạo nên mùa đông rất đặc biệt trong lòng tôi.

Mỗi độ gió mùa đông năm ấy quay về, lòng tôi lại nao lòng nhớ về mái nhà cũ, nhớ người thân ruột thịt, nhớ những câu chuyện quanh bếp lửa, nhớ từng cơn gió lạnh rít qua hàng cau trước ngõ, nhớ vị khoai nướng vừa thơm vừa nóng hổi. Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng ký ức về gió mùa đông năm ấy luôn sống động và đầy ý nghĩa.

Năm tháng trôi qua, mỗi khi cảm nhận được gió mùa đông đầu tiên của năm, tôi lại bất giác nghĩ về những ngày xưa cũ ấy. Gió mùa đông không đơn thuần là tiết trời lạnh lẽo, mà trong đó còn có cả tình quê, tình người, sức sống mãnh liệt của tuổi thơ, sự jug đùm bọc của gia đình và bạn bè. Đó là những giá trị thiêng liêng nuôi lớn tôi qua từng mùa gió lạnh.

Gió mùa đông năm ấy, dù đã đi qua, sẽ mãi là miền ký ức lung linh nhất trong tim tôi, để mỗi khi cuộc sống bộn bề, trái tim lại thấy mình ấm lại bởi những ngày tháng xưa thân thương và đầy niềm tin vào tình người.

Từ khóa: xổ số đà lạt ngày 14 tháng 8

Thể loại: Tài chính

logo

Thư điện tử: 247xoso.com

Liên hệ quảng cáo, phát hành: 247xoso.com

Báo giá quảng cáo: winwin w777

Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.

Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.

CopyRight 247xoso© 2025