Your request was blocked.
Tùm Lum – Một Chút Tản Mạn Về Cuộc Sống Đa Sắc
Nhắc đến hai từ “tùm lum”, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng cảm thấy bâng khuâng, vừa buồn cười vừa thấy trong đó ẩn chứa sự thân quen của đời sống dân dã. Đó không chỉ là một cụm từ ngắn gọn, mà còn hàm chứa cả một thế giới bùng nổ của những điều vụn vặt, những chuyện nhỏ xíu nhưng lại góp phần làm nên sức sống và sắc màu của cuộc đời mỗi người. Bài viết này xin được tán gẫu một chút về quan niệm tùm lum trong góc nhìn của tôi, như là một cách nhìn nhận rộng mở đối với tất cả những gì quanh mình.
Trước hết, “tùm lum” là gì? Nếu giải thích một cách hàn lâm thì có lẽ là…không thể! Cụm từ ấy vốn rất đời thường, rất miền Nam, thoạt nghe đã đủ gợi lên hình ảnh nhốn nháo, pha trộn, thậm chí có chút gì đó bừa bộn, lộn xộn. Nhưng mà, có lẽ cũng chẳng ai đi tới cùng một định nghĩa chính xác cho hai chữ tùm lum bởi nó phát xuất từ ngẫu hứng, từ tâm trạng, từ hoàn cảnh và thậm chí từ cả thói quen ăn nói của từng vùng, từng người.
Có người sẽ bảo, tùm lum là khi bàn làm việc của bạn chất đầy nào là sách vở, giấy tờ, cốc cà phê, lọ hoa, điện thoại, rồi giấy nhớ, mà bạn tìm cái gì cũng phải mất công lục lọi. Có người nghĩ tùm lum đơn giản chỉ là ngoài sân nhà bị dầm mưa lâu ngày, cỏ mọc chen chúc, lá khô phủ ngập cả lối đi. Lại có người, khi nói chuyện với nhau, hay kêu lên: “Thôi, phức tạp lắm, tùm lum thứ hết!” Ý muốn nói vấn đề quá rắc rối, có nhiều yếu tố chồng chéo. Và rồi có người yêu cái cảm giác khi phòng khách tràn ngập đồ đạc của các thành viên trong gia đình, những món đồ chơi trẻ con văng tung tóe, những quyển sách ai đó vừa đọc xong chưa kịp xếp lại, mấy cái áo khoác vắt chỏng chơ trên ghế…tất cả, tạo thành một bức tranh tùm lum nhưng sống động, ấm áp và đặc biệt gần gũi.
Trong nhịp sống hiện đại, đôi lúc, chúng ta lại thấy sợ cái gọi là tùm lum. Người ta chuộng phong cách tối giản, thích sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, sạch sẽ, rõ ràng. Căn nhà được trang hoàng kiểu Nhật hay Bắc Âu là phải trơn tru, ít màu sắc, cái gì cũng có chỗ của nó. Nhưng liệu rằng, nếu bất cứ lúc nào chúng ta cũng cố gắng ép cuộc đời mình vào những khuôn mẫu ngay ngắn, sẽ có khi cảm thấy ngột ngạt, thiếu sự tự do phóng khoáng? Rốt cuộc, cái chất “tùm lum” của đời sống chính là điều khiến mỗi ngôi nhà, mỗi mái ấm mang một bản sắc riêng biệt.
Tùm lum xuất hiện không chỉ ở vật chất, mà còn lan tỏa sâu sắc trong tâm hồn và suy nghĩ của mỗi người. Chẳng ai không trải qua những khoảnh khắc đầu óc trái tim mình rối bời, ý tưởng chồng chất, cảm xúc chen nhau hiện hữu. Có khi bạn đứng giữa ngã tư đường, tự hỏi mình đã đi đúng hướng chưa, đâu là ưu tiên, đâu là điều mình thực sự mong muốn? Có khi bạn muốn khóc, muốn cười, muốn hát, lại vừa muốn…không làm gì hết. Đời sống nội tâm, suy nghĩ cũng lại tùm lum như chính căn phòng làm việc của bạn vậy thôi.
Cái hay của tùm lum là, trong sự rối rắm đó, lại tiềm ẩn những cơ hội sáng tạo và đổi mới. Khi mọi thứ đan xen vào nhau, đôi lúc bất ngờ nảy ra một ý tưởng lạ lẫm, khác thường. Trong hội họa, những bức tranh trừu tượng tùm lum đôi khi lại truyền tải cảm xúc mãnh liệt nhất bởi nó không theo bất kỳ nguyên tắc nào cả mà chỉ tuân theo trái tim và cảm xúc người nghệ sĩ. Trong âm nhạc, nhiều bản nhạc dân gian cũng đầy tiếng động tùm lum: từ tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng gõ, tiếng nói chuyện, tiếng chim hót, tiếng gà gáy…tất cả hợp lại, tạo nên một tổng thể sống động cộng hưởng.
Gia đình cũng là nơi những chuyện tùm lum diễn ra mỗi ngày. Ai đã từng là con trẻ, từng lớn lên trong vòng tay mẹ cha, chắc chắn sẽ không quên những buổi sáng náo nhiệt khi cả nhà cùng chuẩn bị đi học, đi làm, tiếng gọi í ới, tiếng bấm còi xe, tiếng động vội vàng của bình nước sôi…Hoặc những buổi tối, khi người lớn coi ti vi, tụi nhỏ chí chóe đánh cờ tướng, mấy cô chú ngồi bày biện bánh trái, chuyện trò rôm rả. Chính trong cái tùm lum của tiếng cười, tiếng nói, tiếng la rầy đó, hạnh phúc gia đình được ghi dấu đậm nét nhất.
Nhiều khi nhìn đời sống xã hội ngoài kia, ta cũng không khỏi bật cười trước cái chất tùm lum đặc trưng của người Việt Nam: Ai cũng muốn chen chân một chút, bản sắc ai cũng muốn thể hiện. Mỗi dịp lễ hội hay kỷ niệm, bạn dễ dàng bắt gặp cảnh tượng hàng hóa bày biện rực rỡ, đường phố đầy sắc màu, người đi lại tấp nập, cờ hoa muôn nơi. Những phiên chợ quê đông đúc cũng là một “vương quốc tùm lum”, nơi tập trung đủ loại sản vật, âm thanh, mùi vị, màu sắc hòa quyện. Chính nhờ vậy, hình ảnh cuộc sống Việt Nam trở nên sinh động, ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết.
Có lẽ vì thế, dù đôi lúc than thở, phàn nàn về những phiền toái mà tùm lum mang lại, thì tận sâu bên trong mỗi người vẫn yêu thương, trân trọng nó. Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ cần đôi khi được buông xõa, chấp nhận mình có quyền sống tùm lum một chút, để cảm nhận sự tự do, thoải mái, để thấy mình cũng là một phần của nhịp sống tự nhiên, hoang dã và đầy sắc màu.
Cuối cùng, sống tùm lum không có nghĩa là sống buông thả, mà là biết chấp nhận và hòa nhập với tất cả mọi thứ đa dạng, rối rắm của đời sống. Biết bao dung cho những điều chưa hoàn hảo, biết tận hưởng vẻ đẹp giấu trong hỗn độn, biết yêu lấy từng khoảnh khắc bình thường nhưng quý giá. Tùm lum vừa là thử thách, vừa là cơ hội, vừa là nguồn vui để mỗi người cảm nhận trọn vẹn hơn về chính mình và thế giới xung quanh.
Vậy nên, nếu một sáng thức dậy, nhìn quanh nhà mình hoặc trong tâm hồn mình thấy đủ thứ lộn xộn, xin đừng vội phiền não, bởi rất có thể, những điều tùm lum ấy sẽ khiến ngày mới của bạn đầy ắp tiếng cười và niềm tin yêu cuộc sống.
Từ khóa: đánh tiến lên rút tiền mặt
Thể loại: Tài chính