Your request was blocked.
Em đã quen anh
Cuộc đời đôi khi tặng ta những điều bất ngờ nhất. Có những gặp gỡ, tưởng chừng thoáng qua, nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng mỗi người. Em đã quen anh vào một ngày như thế. Giữa dòng đời ngang qua nhau, em và anh tình cờ gặp gỡ, rồi thân thiết, và dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhau. Chẳng ai biết trước được ngày đó, khoảnh khắc ấy lại mang ý nghĩa lớn lao đến vậy.
Em vẫn nhớ rõ cái ngày đầu tiên gặp anh. Đó là một buổi chiều cuối năm, trời se lạnh, lá vàng rơi nhẹ trên con đường nhỏ cạnh trường học. Em, cô gái mải miết với những bài tập cuối kỳ, vừa tan lớp ra về thì bắt gặp một chàng trai đang loay hoay với chiếc xe đạp bị hỏng. Anh lúng túng, cười ngại ngùng khi em đến gần hỏi thăm. Chẳng hiểu sao lúc đó em lại dừng lại, bỏ qua sự vội vã của bản thân để giúp anh. Sau khi cùng nhau sửa xe, hai đứa đi chung một đoạn, trò chuyện thoải mái như đã quen từ lâu.
Từ hôm đó, em bắt đầu chú ý đến anh nhiều hơn. Có thể chỉ là những cái nhìn lướt qua khi gặp nhau ở hành lang trường, hay những lần anh đi ngang qua quán nước em hay ngồi. Thật lạ, trái tim em lúc nào cũng loạn nhịp khi thấy bóng dáng anh. Anh mang đến cho em sự bình yên, ấm áp mà em chưa từng cảm nhận trước đó. Em đã quen anh từ những rung động nhỏ như thế, và dần dần, chúng lớn lên theo thời gian.
Ban đầu, em nghĩ sự quen biết này rồi cũng sẽ trôi qua như bao mối giao hảo tuổi học trò khác. Nhưng không, chúng mình bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, làm bạn trên mạng xã hội, trao đổi về bài học, rồi kể những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Em đã quen anh, và nhận ra rằng cả anh cũng quan tâm đến em nhiều như em nghĩ về anh. Anh hay hỏi thăm em khi em mệt mỏi, chia sẻ những câu chuyện hài hước khiến em bật cười giữa ngày dài áp lực.
Có hôm, anh rủ em đi cà phê sau giờ học, chỉ là ngồi bên nhau, lặng nghe tiếng mưa rơi rồi cùng nhau nói về ước mơ tương lai. Em đã quen anh đến mức bắt đầu nghĩ về việc nếu một ngày không còn được gặp nhau, liệu em có thấy thiếu vắng và trống trải vô cùng không. Em đã quen anh trở thành điểm tựa những khi em cần một người để sẻ chia, những lúc vui cũng như khi buồn bã thất vọng.
Thời gian trôi đi, tình bạn của chúng mình cứ thế đong đầy từng ngày. Em đã quen anh là người xuất hiện thường xuyên trong cuộc sống của em. Số điện thoại của anh nằm trong danh bạ nhanh, tin nhắn của anh hiện lên đầu tiên mỗi sáng. Em đã quen anh lắng nghe và động viên, cũng đã quen những lời chúc ngủ ngon đều đều vào mỗi tối khuya.
Có những ngày, anh làm em tổn thương vì lời nói vô tình, hoặc đơn giản là vì em chờ đợi sự quan tâm mà anh nghĩ chưa cần thiết. Em đã quen anh nên học cách bao dung, tha thứ. Em đã quen anh cả trong những buồn phiền và trong niềm vui. Tình cảm của chúng mình không phải ngày một ngày hai mà xây nên, em hiểu rõ cảm giác quen thuộc này chính là sự gắn bó chân thật nhất.
Nhiều lần em tự hỏi, tại sao lại "em đã quen anh" mà không phải là em yêu anh hay thương anh? Có lẽ, trong sâu thẳm, sự quen thuộc vượt lên trên tất cả những trạng thái mong manh. Em đã quen anh giống như thói quen thức dậy mỗi sáng nhìn thấy ánh nắng ngoài cửa sổ, như việc vô thức tìm kiếm bóng dáng anh mỗi khi bước ra sân trường. Sự quen biết kéo dài đủ lâu đến mức em không biết bao giờ mình ngừng nghĩ về anh.
Ngày lễ tốt nghiệp, em và anh cùng đứng cạnh nhau giữa đông người. Bức ảnh chung đầu tiên đánh dấu một chặng đường nhiều kỷ niệm. Trước khi mỗi người đi trên con đường riêng, em đã quen anh nên cảm thấy lòng trùng xuống, đau xót khi nghĩ đến khoảng cách. Em đã quen anh, nên mọi thứ bỗng trở nên khó khăn hơn khi đối mặt với sự thay đổi. Những tin nhắn ít dần, những lần gặp gỡ thưa thớt hơn. Nhưng em đã quen anh, dù chỉ gửi cho nhau một dòng chúc ngủ ngon, cũng đủ làm em hạnh phúc.
Em luôn tin rằng, một mối quan hệ đáng quý không bắt nguồn từ lời hứa chỉ dành cho tương lai mà là sự thân thuộc từng ngày. Em đã quen anh không phải vì mong muốn gì cao xa, chỉ đơn giản là ở bên anh, em thấy mình trở nên tốt hơn, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn. Em đã quen anh như yêu một mùa mưa đầu hè, thích một bản nhạc cũ mỗi tối, hoặc thậm chí là nghiện vị cà phê mà anh hay đặt cho em ở quán quen.
Có những ngày mưa dài, em đã quen anh nhắn tin hỏi thăm, chỉ là một câu "đã ăn cơm chưa" mà tim em đã vui suốt cả buổi. Em đã quen anh vì anh luôn ở đó, khi em yếu lòng, khi em vui vẻ. Nhiều lần, có lẽ anh không biết rằng sự tồn tại của anh đã làm em cảm thấy đủ đầy hơn tất thảy những thứ vật chất khác. Em đã quen anh cho đến mức mọi ký ức đều mang bóng dáng anh, mọi thói quen đều có sự hiện hữu của anh bên cạnh.
Có lẽ, một ngày nào đó, chúng mình sẽ không còn gặp nhau nhiều nữa. Công việc, cuộc sống, những bộn bề sẽ kéo anh và em mỗi người một lối riêng. Nhưng em biết, trong lòng mình, câu nói "em đã quen anh" sẽ mãi là lời tự tình dịu dàng nhất. Dù bao lâu đi chăng nữa, cảm giác thân thuộc đó không thể xoá mờ bởi thời gian. Em đã quen anh là một phần thương nhớ, là hồi ức đẹp đẽ ngày tháng thanh xuân của cả hai.
Trên hành trình trưởng thành, ai cũng sẽ có một người để mà nhắc đến bằng hai chữ: quen thuộc. Với em, đó chính là anh – người bạn đặc biệt, người đã đồng hành, chia sẻ bao vui buồn trong những tháng năm rực rỡ. Em đã quen anh từ thuở ngây thơ, quen anh khi trưởng thành, và sẽ mãi quen anh trong ký ức tuổi trẻ của riêng mình.
Em đã quen anh, chỉ cần vậy, là đủ bình yên.
Từ khóa: chơi đánh bài đổi thưởng
Thể loại: Tài chính