Your request was blocked.
Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc – Tâm sự của một người yêu và những nhạc khúc chưa dứt
Nếu ai từng đi qua những mùa yêu, từng nhìn lại ký ức với đôi mắt đượm buồn, hẳn sẽ thấm thía cảm giác rằng, có những điều trong đời thật khó rời xa. Giống như Trịnh Công Sơn chẳng thể nào dứt được tiếng lòng nỉ non trong âm nhạc của mình, thì với những kẻ một lần thương sâu đậm, việc “bỏ em” cũng trở thành chuyện bất khả, khi tâm hồn đã dệt đầy những kỷ niệm, khi trái tim còn chất chứa bao day dứt chưa thành lời. Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc – ý niệm ấy không chỉ đơn thuần là một câu nói, đó là nỗi lòng, là sự day dứt và ám ảnh hiện hữu đến nao lòng của bất kỳ người yêu nào mang trong mình bóng dáng Trịnh Công Sơn qua từng khúc nhạc và từng cuộc tình chưa thể nguôi ngoai.
Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc – Sự day dứt không thể rời xa
Nói về Trịnh Công Sơn, người ta nghĩ ngay đến những bản tình ca ngọt ngào mà nặng trĩu tâm tư. Dường như ông đã sống cùng âm nhạc như sống cùng hơi thở, bước đi cùng đời người và gửi gắm từng nhịp trái tim mình vào giai điệu, vào ca từ. Nhạc sĩ ấy, cuộc đời ấy, nếu thiếu đi âm nhạc, hẳn cũng chẳng thể là Trịnh Công Sơn nữa. Âm nhạc với ông như một tri âm, một định mệnh. Và trong chuyện tình yêu, có biết bao kẻ yêu nhau rồi chia xa cũng mang trong lòng cái “khó bỏ” như thế. Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, bởi em đã hóa thành máu thịt, đã in hằn vào mọi ký ức và xúc cảm, để dù có cố quên cũng chẳng thể nào vơi hết.
Đi qua những ngày thương nhớ, người ta thường tự hỏi tại sao mỗi cuộc tình tan vỡ vẫn mãi còn dai dẳng trong tim. Phải chăng phần lớn vì chưa đủ lạnh lùng để quên, cũng chưa đủ mạnh mẽ để xóa đi tất cả? Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, vì mỗi lần muốn gạt bỏ quá khứ, những buổi chiều yên tĩnh bỗng vang lên khúc hát cũ, mọi ký ức lại trở về nguyên vẹn. Em lúc ấy không chỉ là người cũ, mà là người hóa thân vào từng bài hát, từng góc phố, từng khoảng trời thủa còn bên nhau.
Giằng co giữa lý trí và con tim
Có nhiều người đã từng mạnh mẽ tuyên bố rằng “quên được em, tôi sẽ lại bình yên”, nhưng đến cuối cùng, họ nhận ra, bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc. Lý trí bảo quên, nhưng một bản nhạc Trịnh êm đềm vang lên, mọi ký ức lại ùa về như cơn mưa giăng ngang phố nhỏ, như làn gió lồng vào cửa sổ mùa thu. Lý trí luôn muốn bước tiếp – về phía những điều mới mẻ, nhưng trái tim lại chỉ muốn ngoái nhìn về phía cũ, nơi có em, có những ngày xưa trong trẻo.
Chính sự giằng co này khiến cho nỗi nhớ cứ bám riết lấy lòng người. Muốn dứt bỏ, nhưng lại dư thừa lý do để níu giữ: một tin nhắn cũ, một chiếc lá rơi, hay chỉ đơn giản là một chiều đi làm về ngập tràn cơn mưa bảng lảng, người ta thấy lòng trùng xuống. Lúc ấy, hình ảnh em lại hiện về, dịu dàng mà ám ảnh. Để rồi chỉ biết khẽ thở dài và tự hỏi, liệu bao giờ mình mới bỏ được em? Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, là vậy.
Âm nhạc – Cầu nối giữa hai tâm hồn không còn bên nhau
Rồi ai cũng phải học cách đi qua mùa cũ để đón mùa mới. Nhưng bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, bởi mọi thứ vốn chẳng đơn giản như lời dặn dò của những người ngoài cuộc. Không phải cứ muốn quên là có thể xóa sạch người khỏi trí nhớ. Nhất là khi những bài nhạc Trịnh vẫn đều đều vang lên ở đâu đó, nhắc nhở về một thời yêu thương. Có thể nhạc Trịnh không chỉ dành riêng cho người thất tình, mà cho cả những ai từng yêu say đắm, từng mơ ước về vĩnh cửu, nhưng rốt cuộc, mọi thứ đều trôi dần như cát bụi thời gian.
Những bản tình ca ấy chính là nhịp cầu nối hai tâm hồn đã xa nhau. Nếu âm nhạc là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Trịnh Công Sơn, thì ký ức về người thương cũng trở thành mảnh ghép không thể thiếu trong mỗi ngóc ngách trái tim người ở lại. Mỗi lần tiếng nhạc vang lên, những đau đớn, nhớ nhung lại dậy sóng, như Trịnh Công Sơn chẳng thể nào ngăn mình thôi sáng tác – bởi âm nhạc là nguồn sống, là cách để giãi bày và hóa giải những xúc cảm không tên.
Yêu một người, đôi khi là hành trình của nhớ và quên. Nhưng càng muốn quên thì lại càng ghi lòng khắc cốt, giống như Trịnh Công Sơn càng muốn tìm sự bình yên thì lại càng tha thiết cất lên những nốt nhạc đầy khắc khoải. Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, bởi mỗi đoạn đường trôi qua, bóng dáng em lại vẫn đâu đó trong vô thức, dù người đã cố chấp nhận rằng cuộc đời này, sau em chỉ là những người đi qua rất vội.
Chấp nhận sống cùng nỗi nhớ
Cuối cùng, khi không thể rời xa, khi đã hiểu rằng bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, người ta học cách sống chung với nỗi nhớ, học cách hòa nhịp cùng những dư âm cũ mà chấp nhận nó như một phần của chính mình. Đôi khi không cần phải quên hết, cũng chẳng thể mong ngày sẽ tuyệt nhiên dứt bỏ được người trong tim. Họ chỉ dần quen với nó, dần biết cách mỉm cười mỗi khi ký ức lại ùa về, hoặc khẽ nhắm mắt nghe một bản nhạc Trịnh cũ để vọng về quá khứ mà không còn thắt lòng thêm nữa.
Như Trịnh Công Sơn từng nói: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”. Niềm vui ấy có khi là ký ức tưởng đã yên ngủ nhưng lại trở mình mỗi khi gió lướt qua khe cửa, là tiếng hát ru đầy tình tự của nhạc Trịnh giữa Sài Gòn mưa. Dù có tiếc nuối hay đau đớn, người ta vẫn chấp nhận rằng “bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc”, nên thôi cứ sống thật tốt cho hiện tại và để những yêu thương cũ nằm lặng lẽ trong trái tim.
Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc không phải vì yếu đuối mà vì sâu sắc. Tình yêu ấy đã ăn sâu vào tiềm thức, vào từng khoảnh khắc nhỏ bé nhất của đời người như nhạc Trịnh hòa vào từng lát cắt của cuộc sống Việt. Có thể chúng ta không thể nào quên, nhưng chúng ta học cách bình yên để tiếp tục sống và yêu, để một ngày nào đó, khi nghe lại khúc nhạc xưa, chỉ khẽ mỉm cười mà nói với lòng: “Ngày ấy, ta đã từng thương như thế”.
Kết
Trên đời, có những người yêu rồi cách xa mà chẳng thể quên, giống như Trịnh Công Sơn chẳng thể rời xa cây đàn, không thể thôi viết nên những bản nhạc buồn. Bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc, đã trở thành chân lý của trái tim những người từng yêu sâu sắc. Dẫu biết sẽ có ngày mới, sẽ có người mới, nhưng đâu đó trong tâm hồn, bóng dáng xưa vẫn còn xanh mãi, còn nhức nhối theo từng nốt nhạc buồn. Cứ để mọi thứ lắng đọng như thế, để mai này nhìn lại, ta không phải hối tiếc vì đã yêu bằng cả thanh xuân, để luôn tự nhủ rằng, bỏ em khó như Trịnh Công Sơn bỏ nhạc – là bởi vì đã thực sự thương em đến tận cùng.
Từ khóa: xem kqxs tây ninh
Thể loại: Tài chính