Your request was blocked.
Đề về 20 – Hành Trình Về Quê Của Tôi
Trong suốt quãng đời học sinh, chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta cũng từng ít nhất một lần trải nghiệm cảm giác được nghỉ hè, được rời xa thành phố náo nhiệt để trở về với quê hương – nơi ông bà, họ hàng và những kỷ niệm tuổi thơ gắn bó. Tôi cũng vậy, suốt những năm tháng cấp hai và cấp ba, đề về 20 – hành trình về quê – luôn là đề bài mà tôi yêu thích nhất mỗi dịp kiểm tra Tập làm văn. Bởi lẽ, chính từ những chuyến về quê ngắn ngủi ấy, tôi mới thực sự cảm nhận hết vẻ đẹp của cuộc sống yên bình cùng những giá trị gia đình thiêng liêng.
Ấn tượng đầu tiên mỗi khi tôi có dịp trở về quê luôn là khung cảnh thanh bình, khác xa hẳn không gian ồn ào tấp nập của thành phố nơi tôi sống. Suốt hành trình trên chiếc xe đưa tôi, mẹ và em gái về quê, tôi luôn háo hức dõi mắt ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Những con đường đầy hoa dại, đồng ruộng trải dài bát ngát, những đứa trẻ chân đất nô đùa dưới bóng mát cây đa trước cổng làng… Tất cả gợi nhớ trong tôi bao ký ức tuổi thơ mỗi lần về thăm ông bà nội. Đề về 20, với tôi, không chỉ là một chủ đề đơn thuần trong sách giáo khoa, mà còn là hành trình ký ức đầy ý nghĩa.
Ngôi nhà nhỏ của ông bà nội nằm khuất sau những bụi tre già, quanh năm xanh tốt. Mỗi lần về quê, bước qua cánh cổng gỗ cũ, tôi lại cảm nhận rõ mùi hương quen thuộc của rơm rạ trộn lẫn mùi khói bếp. Ông nội lúc nào cũng ngồi ngoài hiên chờ đón chúng tôi, đôi mắt hiền hậu ánh lên niềm vui khôn xiết. Bà nội thì tất bật chuẩn bị những món ăn dân dã đậm chất quê như canh cua, cá kho hoặc những chiếc bánh đúc, bánh tro ngày thường hiếm khi được thưởng thức ở thành phố. Đề về 20 xuất hiện trong trí óc tôi như từng khuôn hình về sự gắn bó, sum vầy của đại gia đình.
Khoảng thời gian ở quê, mỗi ngày trôi qua đều chứa đựng những điều mới mẻ và giản dị. Buổi sáng, tôi thường theo ông ra vườn hái rau, tưới cây, cho gà ăn. Mỗi công việc dù nhỏ bé, nhưng đem lại cho tôi cảm giác mình thực sự góp ích cho gia đình, cảm nhận được sự chăm chỉ, cần cù của người dân quê. Buổi trưa, khi cái nắng đồng bằng lên cao, tôi cùng lũ bạn hàng xóm ra mé sông bắt cua, mò tôm hoặc thi bơi. Tiếng cười giòn vang xen lẫn tiếng chim hót, tiếng võng đung đưa và hương thơm của đồng nội tạo thành bức tranh bình yên mà tuyệt đẹp. Đề về 20 luôn làm tôi lưu giữ mãi những cảm xúc chân thành này.
Không chỉ thế, mỗi lần về quê tôi còn học hỏi thêm được rất nhiều điều từ ông bà. Từ cách chọn hạt giống gieo trồng, kỹ thuật chăm sóc lúa, đến những câu chuyện lịch sử, áo dài, tết trung thu ngày xưa… Mỗi lời kể của ông bà giống như một kho tàng truyền thống quý báu, giúp tôi hiểu hơn về dòng họ, quê hương và tổ tiên. Đề về 20 càng khiến tôi xúc động, thấm thía khi nhận ra rằng sự lao động, hy sinh của các thế hệ trước là nền tảng nuôi lớn niềm tự hào và ý chí vươn lên hôm nay.
Đặc biệt, mỗi chiều về trên quê hương, tôi lại thích dạo bộ trên những con đường làng, lắng nghe tiếng gọi nhau í ới, tiếng xe trâu lọc cọc trên cánh đồng, hay tiếng mẹ ru em thơ bên hiên nhà. Không khí yên lành, ấm áp ấy khó mà diễn tả hết bằng lời. Nhiều lúc, tôi tự nghĩ: Giá như ngày nào cũng là một đề về 20, để tôi mãi được sống trong vòng tay bao dung của đại gia đình, của quê hương thân thuộc.
Buổi tối, cả gia đình thường quây quần bên mâm cơm giản dị. Những câu chuyện đầy ắp tiếng cười, những cái gắp thức ăn gắp lẫn yêu thương vào bát… Đề về 20 lại hiện diện trong bầu không khí quây quần, đoàn tụ đó. Ăn xong, cả nhà ngồi ngoài sân hóng gió, ngắm trăng và thưởng trà cùng ông bà. Đó là khoảng khắc tôi thấy tâm hồn mình hoàn toàn thư thái, nhẹ nhõm.
Dù chỉ là những ngày nghỉ ngắn ngủi, nhưng mỗi lần trở về quê, tôi lại thêm gắn bó, yêu thương và tự hào về nguồn cội của mình. Đề về 20 giúp tôi nhận ra rằng quê hương không chỉ là nơi sinh ra, lớn lên mà còn là nơi lưu giữ truyền thống, khơi dậy những giá trị nhân văn sâu sắc.
Qua những hành trình về quê như thế, tôi càng trân trọng hơn tình cảm máu mủ ruột rà, quý trọng sự đơn sơ, mộc mạc trong mỗi bữa cơm, lời ru, tiếng hát. Đề về 20 mang trong nó không chỉ là hình ảnh cụ thể của những vùng quê Việt Nam, mà còn là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi người con xa quê luôn hướng về cội nguồn.
Tôi nhớ mãi lúc chia tay trở lại thành phố, ông bà đứng tựa cửa, dặn dò đủ điều và dặn phải ngoan ngoãn, học giỏi, cuối tuần lại về chơi. Dù bận rộn hay trưởng thành đến đâu, đề về 20 vẫn sẽ mãi là sợi dây vô hình níu giữ tôi với những tháng ngày hạnh phúc được sống giữa tình thân gia đình.
Nhìn lại những lần tham gia cuộc thi viết hoặc làm bài tập trên lớp về đề về 20, tôi càng hiểu rằng giá trị thật sự của chuyến về quê không chỉ nằm ở sự đoàn viên mà còn là khoảnh khắc để tự lắng nghe, thấu hiểu bản thân, nuôi lớn lòng biết ơn đối với quê hương. Mỗi người chúng ta đều có một quê hương để thương để nhớ, để trở về ôn lại những điều chân thành, ấm áp nhất trong ký ức.
Tôi hy vọng rằng không chỉ riêng tôi, mà bất cứ bạn bè nào, dù ở thành phố hay miền quê, đều luôn trân trọng nguồn cội của mình, coi đề về 20 là hành trang quý báu để bước tiếp vững vàng trên hành trình trưởng thành. Bởi vì, sau tất cả, quê hương và gia đình luôn là nơi bình yên nhất để ta tìm về giữa bộn bề cuộc sống này.
Từ khóa: xổ số quảng bình 24h
Thể loại: Tài chính