Your request was blocked.
Anh nhớ em, nhớ nụ cười
Có lẽ trên đời này, thứ đáng giá nhất mà một người có thể lưu giữ cho nhau không chỉ là những món quà, những lời hứa, mà đôi khi đơn giản là nụ cười của người mình yêu thương. Anh vẫn nhớ rất rõ nụ cười của em, tha thiết như ánh nắng đầu ngày, dịu dàng mà ấm áp. Đã nhiều lần anh tự nhủ lòng sẽ thôi không nhớ nữa, nhưng chẳng thể nào quên được, vì anh nhớ em, nhớ nụ cười.
Những ngày bên em, mọi thứ trên đời dường như đều đơn giản hơn biết mấy. Mỗi sáng thức dậy, được nhìn thấy em cùng nụ cười rạng rỡ, thế là ngày hôm đó với anh đã đủ trọn vẹn. Nụ cười ấy như xóa tan mọi ưu phiền, mọi mệt mỏi của cuộc sống vốn đầy những bộn bề. Em thường hay hỏi: “Có gì đâu mà cứ thích nhìn em cười hoài vậy?” Có lẽ em chưa từng biết rằng, với anh, nụ cười ấy quý giá vô cùng, bởi nó chính là nguồn động lực, là thứ động viên anh bước tiếp mỗi ngày. Khi xa em, anh nhớ em, nhớ nụ cười.
Anh nhớ mùa thu năm ấy – thời điểm mọi chuyện bắt đầu. Buổi chiều nhẹ nhàng dưới bóng cây lặng gió, em đến bên anh, mỉm cười thật khẽ. Đó là lần đầu anh cảm nhận rõ ràng con tim mình có thể đập nhanh đến thế. Mọi âm thanh dường như lắng lại, chỉ còn chút thì thầm của lá và tiếng cười của em vang lên trong đầu anh. Từ giây phút đó, dù chưa hứa hẹn điều gì, anh vẫn biết rằng: cả một đời này, anh nhớ em, nhớ nụ cười.
Thời gian trôi thật nhanh, những buổi trò chuyện dài đêm, những lần lặng lẽ nắm tay nhau trên phố, tất cả đều chứa đựng kỷ niệm về nụ cười ấy. Có những ngày cả hai tranh luận, bất đồng, nhưng rồi nụ cười của em lại khiến mọi thứ mềm mại đi, những giận hờn tan biến như chưa từng tồn tại. Em bảo: “Cười là cách để xoa dịu lòng nhau”. Và anh thầm cảm ơn em đã trao cho anh nụ cười ấy, bởi dẫu sau này ra sao, dù xa xôi, anh vẫn sẽ luôn nhớ em, nhớ nụ cười.
Giờ đây, khi chúng ta mỗi người một nơi, ký ức về em vẫn vẹn nguyên trong tâm trí anh. Có thể tháng năm sẽ phai màu, có thể khoảng cách sẽ làm chúng ta xao nhãng về nhau, nhưng anh biết rõ, điều không bao giờ thay đổi đó chính là anh nhớ em, nhớ nụ cười. Những lúc mệt mỏi nhất, những khi yếu lòng nhất, hình ảnh về em với nụ cười dịu dàng chẳng bao giờ rời khỏi suy nghĩ anh. Đôi lúc nhìn xung quanh, thấy bao nụ cười khác, nhưng chẳng có nụ cười nào là của em. Chẳng có ai cười mà khiến lòng anh yên bình đến vậy.
Cuộc sống luôn đưa ta đi qua những ngã rẽ bất ngờ, có khi là hạnh phúc, có khi là tổn thương. Anh chưa từng trách em vì những lựa chọn cho riêng mình, chỉ luôn mong em nơi đó vẫn ổn, vẫn giữ nụ cười tươi trên môi. Anh tin rằng, dẫu cuộc sống có cuốn em đi đâu, dẫu bao thử thách, thì em vẫn phải luôn cười, vì nụ cười của em là thứ đẹp nhất mà anh từng biết. Anh nhớ em, nhớ nụ cười, nhớ cả những phút giây yên bình khi có em bên cạnh.
Đôi khi anh tự hỏi, không biết liệu em có còn nhớ tới anh không, có nhớ những ngày tháng đã qua, và có nhớ, có ai đó đang ngày ngày nhớ em, nhớ nụ cười. Anh không cần đáp án, chỉ cần biết rằng mình đã từng yêu, từng có những ngày tháng hạnh phúc nhờ nụ cười của em là đủ. Giống như nắng sớm nhẹ nhàng, nụ cười của em vẫn lấp lánh trong miền ký ức anh, mãi không phai.
Anh còn nhớ mùa đông năm nào, hai người co ro trong chiếc áo khoác chung, em bất chợt nhếch môi cười một cái, làm tan biến cả giá lạnh ngoài kia. Anh nói đùa: “Cứ cười vậy hoài anh sướng mà người khác cũng được vui lây.” Em bật cười thành tiếng, ánh mắt cong cong, má lúm đồng tiền hiện rõ. Đó là khoảnh khắc anh từng nguyện ước thời gian dừng lại, để được nhìn thấy mãi từng nét cười rực rỡ đó. Chỉ tiếc rằng, mọi khoảnh khắc đẹp đều nhanh chóng trôi qua. Nhưng ký ức thì không, trong sâu thẳm tâm hồn, anh nhớ em, nhớ nụ cười.
Mỗi khi nhớ em, anh lại ngoảnh về phía cũ, ngồi trước hiên nhà, tay ôm lấy ngực, lặng nghe trái tim mình thổn thức. Anh ước gì có thể gặp lại em, được nhìn em cười lần nữa, dù chỉ một lần thôi, để biết rằng mọi nhớ thương đều không uổng phí. Anh vẫn âm thầm gửi cho em một phần yêu thương ở lại, một phần mong em hạnh phúc, và một phần để bản thân mình tiếp tục bước đi. Vì quá thương yêu em, nên nhớ em, nhớ nụ cười trở thành điều không thể tránh khỏi.
Nếu có một điều ước dành cho riêng mình, anh chẳng muốn xin gì nhiều, chỉ mong mỗi sáng thức dậy, dù ở đâu trên cuộc đời này, anh cũng được ngắm nhìn nụ cười của em. Để dù cho cả thế giới có thay đổi, dù cho bao khó khăn, chỉ cần nhìn thấy em, nhìn thấy nụ cười ấy, mọi muộn phiền đều tan biến không dấu vết. Có lẽ, tình yêu đôi khi giản dị là như thế. Không cần xa xỉ lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là nhớ em, nhớ nụ cười.
Khi màn đêm buông xuống, anh lại lặng lẽ ngắm những vì sao ngoài cửa sổ. Giữa khoảng trời rộng lớn, có một góc nhỏ anh dành riêng cho em, cho nụ cười và cho ngày tháng đã qua. Anh luôn tin rằng năm dài tháng rộng, nếu duyên còn, hạnh phúc sẽ có ngày quay trở lại. Còn nếu chẳng thể gặp nhau thêm lần nữa, thì vẫn hãy nhớ rằng, có một người đã từng hết lòng nhớ em, nhớ nụ cười, và coi nụ cười ấy là điều đẹp nhất của thanh xuân.
Anh nhớ em, nhớ nụ cười – bao nhiêu lần viết ra cũng không đủ diễn tả hết nỗi lòng. Dẫu miền ký ức đã nhuốm màu thời gian, nhưng tình cảm trong anh vẫn vẹn nguyên như ngày mới bắt đầu. Nụ cười của em – điều tuyệt vời nhất mà cuộc đời này đã ban tặng cho anh, và cũng là thứ khiến anh mãi nhớ thương, dù đến cuối con đường vẫn không hối tiếc.
Từ khóa: bóng đá hạng nhất
Thể loại: Tài chính