xsmn 8/6/2022


Your request was blocked.

Đời tôi hạng bét

Tôi là một con người không có gì nổi bật giữa cái xã hội xô bồ đầy rẫy toan tính này. Nếu phải lựa chọn một cụm từ để miêu tả chính mình, tôi không ngần ngại thở dài rồi bảo: đời tôi hạng bét. Cuộc sống đã cho tôi những bài học mà chỉ những ai cảm nhận rõ ràng vị mặn chát của sự thất bại, của những lựa chọn sai lầm, cũng như những phút giây tưởng như tuyệt vọng mới hiểu thấu đáo.

Ngay từ nhỏ, tôi đã nhận ra mình khác biệt, mà đúng hơn là kém cỏi hơn các bạn bè đồng trang lứa. Khi mọi người được cha mẹ đưa đón đi học thêm, quần áo tươm tất, tôi lại thường lui cui tự đi bộ tới trường, mặc bộ quần áo giản dị đã sờn vai. Điểm số của tôi cũng chẳng có gì để tự hào; đã thế mỗi lần bị gọi lên bảng trả bài, trái tim tôi thắt lại vì nỗi sợ bị chế giễu. Đứa trẻ nào mà chẳng muốn được khen ngợi và yêu thương, nhưng phần thưởng ấy hiếm khi mỉm cười với tôi.

Khi lớn hơn một chút, bước vào những năm tháng trung học, mọi thứ cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Bạn bè trong lớp ai cũng có một nhóm bạn thân thiết, còn tôi đa phần là kẻ đứng ngoài cuộc. Nhiều lần tan học, tôi chỉ biết lặng lẽ dắt xe ra về, không ai gọi tên hay vẫy tay chào hỏi. Cảm giác đơn độc ấy giống như hình phạt kéo dài qua từng năm tháng, tôi từng tự hỏi chẳng lẽ số phận đã định đoạt rằng đời tôi hạng bét vậy sao? Có những buổi chiều chùng lòng, tôi ngồi bên cửa sổ căn nhà trọ tồi tàn, nghe tiếng ồn ào vang vọng từ khu phố, và ôm lấy nỗi buồn của riêng mình.

Thời sinh viên, thành phố mở ra trước mắt tôi một chân trời mới, nhưng hóa ra chỉ là ảo ảnh. Không ngoại hình nổi bật, chẳng có tài năng gì đặc biệt, các cơ hội dường như né tránh tôi. Bạn bè quanh tôi lao vào các câu lạc bộ, tình nguyện, hoặc tranh thủ đi làm thêm để sớm thành đạt, còn tôi lại mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của việc học cầm chừng và những công việc bán thời gian đơn điệu. Nghĩ về tương lai, tôi chỉ thấy thấp thoáng một bóng mờ và chẳng thể hình dung nổi mình sẽ trở thành ai ngoài cái danh "người bình thường ở mức thấp".

Ra trường, hành trình tìm kiếm việc làm của tôi là một chuỗi ngày bị từ chối. Số hồ sơ xin việc tôi gửi đi nhiều đến mức tôi chẳng còn nhớ nổi, còn thư phản hồi đa phần là lời cảm ơn lịch sự cùng câu từ chối lạnh lùng. Gia đình cũng miễn cưỡng khuyên nhủ, bạn bè cũ đã đường ai nấy đi, xem nhau như những người quen đã lâu không gặp. Tôi tự hỏi, liệu có ai thấu một góc khuất của kẻ mang cuộc đời hạng bét như tôi không?

May thay, cuối cùng tôi cũng lấp ló được công việc ổn định đầu tiên. Nhưng thực ra, đó chỉ là một vị trí nhỏ bé trong một công ty bình thường, ngày ngày lặp đi lặp lại những nhiệm vụ không tên. Đồng nghiệp xung quanh ai cũng có phần tất bật, ai cũng bận rộn khoe về những chuyến du lịch, những thành tích, còn tôi thu mình trong góc bàn làm chuyện của kẻ vô hình. Tài chính ổn định một chút, nhưng giấc mơ về cuộc sống ý nghĩa vẫn cứ xa vời. Có đêm tôi trằn trọc nghĩ mãi: tại sao đời tôi hạng bét như thế? Phải chăng mình đã làm điều gì sai trái với cuộc đời?

Ngoài giờ làm, tôi tự tập cho mình một thói quen giản dị là đi dạo phố. Mỗi khi gió lùa qua mái tóc, tôi lại tự hỏi liệu có ai giống mình – những người chỉ tồn tại lặng lẽ giữa dòng người cuồn cuộn, chẳng có sắc thái riêng, chẳng ai để ý tới. Bạn bè tôi, ít ỏi lắm, cũng chẳng còn liên lạc nhiều, vì ai cũng bận với cuộc sống, gia đình, sự nghiệp. Tôi dần hiểu ra, đôi khi, đời tôi hạng bét không phải do mình yếu kém hơn ai, mà bởi tôi quá nhạy cảm trước những chuẩn mực của thiên hạ trao cho.

Nhiều lần thử thay đổi, tôi đăng ký lớp học thêm kỹ năng, mong tìm được niềm vui – nhưng rồi cũng bỏ ngang. Chung quy, tôi thiếu đi một động lực, hoặc giả, tôi không còn tin vào việc mình sẽ tạo ra khác biệt gì cho cuộc đời này nữa. Khi niềm tin mình là "người hạng bét" đã hằn sâu trong tâm trí, thật khó mà bước ra khỏi nó.

Biết đâu, có những người cũng gắn bó cả thanh xuân, cả tuổi trẻ với cái cảm giác mình là hạng bét giữa muôn người giỏi giang. Đã có bao lần tôi ngước nhìn người thành đạt, tự nhủ nếu được một ngày làm họ thì tốt biết mấy. Nhưng rồi, tôi cũng dần học cách chấp nhận bản thân, học cách yêu lấy chính cuộc đời hạng bét mà số phận đã ban cho. Ít ra, trên chặng đường ấy, tôi đã đi trọn vẹn bằng chính sức lực của mình, dù chẳng có vinh quang, chẳng có ai khen ngợi, vỗ về.

Đời tôi hạng bét – câu nói ấy vẫn theo tôi buổi sớm hôm lênh đênh giữa thành phố xô bồ. Nhìn lại quãng đường đã đi, tôi không tự hào, cũng chẳng oán trách. Tôi đã trải nghiệm cảm giác bị rớt lại phía sau, từng nếm mùi thất bại, từng âm thầm khóc trong bóng tối. Nhưng trên hết, tôi vẫn gắng gượng bước tiếp, cố gắng duy trì nét đẹp cá nhân, dù nhỏ nhoi. Và đôi khi, tôi vẫn hy vọng rằng, ở phía cuối con đường dành cho những người hạng bét, sẽ có nụ cười an yên chờ đợi mình dừng chân.

Dù cuộc đời chẳng cho tôi quyền lựa chọn xuất phát điểm hay định hướng tương lai như ý, tôi vẫn muốn sống trọn với cái tên đời tôi hạng bét, không buông bỏ, không gục ngã hoàn toàn. Biết đâu, một ngày nào đó, tôi hiểu rằng giá trị thật sự không nằm ở bảng xếp hạng hay ánh mắt người ngoài, mà ở chính cách mình sống, cách mình thở, dù là ở thứ bậc thấp nhất của một xã hội rộng lớn này.

Từ khóa: xsmn 8/6/2022

Thể loại: Tài chính

logo

Thư điện tử: 247xoso.com

Liên hệ quảng cáo, phát hành: 247xoso.com

Báo giá quảng cáo: xổ số vũng tàu 13 tháng 04

Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.

Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.

CopyRight 247xoso© 2025